Địa chỉ : 63 Võ Thị Sáu , Phường 6 , Quận 3, Tp. HCM ///// hotline : 0902541398

Ghế tình yêu màu đỏ

January 03, 2019

Ghế tình yêu màu đỏ

Mẹ tôi

Lên 7 tuổi tôi biết mình không phải con đẻ của ba. Những ngày sau đó không khí nhà tôi giống như một vở kịch câm. Phải là bi kịch mới đúng. Ba lầm lì không nói lời nào, chỉ nốc rượu vô tội vạ, và khi say thì lăn ra bất cứ chỗ nào ngủ vùi. Mẹ cũng hầu như không nói, chỉ lặng lẽ nấu đủ ngày 3 bữa cho cả nhà, gồm ba và đàn con 5 đứa lốc nhốc. Anh cả tôi năm đó mới lên 10. Tôi là thứ ba. Sau này lớn hẳn, tôi nghĩ quả thật là ba đã rất độ lượng với mẹ, bởi sau tôi, ba mẹ còn sinh thêm hai đứa em gái nữa. Tôi cũng biết rõ hơn nguyên nhân sự có mặt của tôi trên cõi đời này. Đó là thời kỳ rất khó khăn của gia đình tôi. Ba tháo vát nên thành lập hẳn một hợp tác xã may gồm 20 nhân công. Công việc nhiều, xưởng may lúc nào cũng rào rào trong tiếng máy. Nhưng vào thời điểm đó, ba bị quy tội là thành phần bóc lột, phải giải tán hợp tác xã. Ít lâu sau ông còn bị bắt giam trong 12 tháng. Mẹ tôi vừa lo kiếm sống nuôi hai đứa con thơ dại, vừa lo chạy vạy tiền bạc trả nợ cho ba. Mẹ đã phải bán đi cả chiếc nhẫn cưới. Người đàn ông xuất hiện đúng lúc đã kéo mẹ ra khỏi cơn khốn khó. Và tôi đã ra đời từ một cơn yếu lòng của mẹ. Cũng có thể nói là từ lòng biết ơn chăng?

Nhưng vết thương dù nhức nhối đến mấy cũng có cơ hội lành miệng, qua thời gian. Dần dà, gia đình tôi lại có cái không khí đầm ấm như xưa. Ba đã thêm một lần nữa tha thứ cho mẹ. Chỉ có tôi, không bao giờ còn thấy mình giống như một đứa trẻ bình thường nữa. Nhiều ngày ngồi trước bàn học mà không có chữ nào chui nổi vào đầu, tôi vơ vẩn thầm so sánh xem mình có những điểm gì khác với anh chị em trong nhà. Và tôi bàng hoàng nhận ra, tất cả bọn họ đều có làn da trắng, đối nghịch tuyệt đối với màu da đen đúa của tôi. Tôi muốn thoái thác sự thật. Nhưng không thể.

Tôi đã lớn lên trong sự trầm mặc của chính bản thân mình. Càng ngày, nỗi buồn càng như trì níu con người tôi. Tôi học giỏi ở mức độ phi thường so với sự bỏ công của tôi. Và con đường sự nghiệp cũng phát triển theo đồ thị đi lên một cách tự nhiên. Dĩ nhiên là gái yêu tôi quá đông. Thậm chí có cô còn táo tợn bày tỏ tình cảm một cách lộ liễu. Nhưng chưa bao giờ tôi được hưởng cảm giác ngây ngất trước một người con gái. Ái tình và sự ngờ vực luôn song song. Tôi không thể hiểu được vì sao có những thằng trai có thể đứng hàng giờ chờ đợi một cô gái đi mua hàng ở siêu thị hay bơi qua cả mênh mông nước hồ Quảng Bá chỉ để hái tặng bạn gái một bó hoa thạch thảo còn đẫm sương đêm ở bờ bên kia. Một lũ rắc rối phiền phức. Tôi gói gọn đám đàn bà con gái trong cái cụm từ đó. Mặc dù, tôi cũng không sống thiếu cái đám rắc rối phiền phức đó. Nhưng chỉ là để giải quyết sự cần kíp của một cơ thể trai mới lớn đang tràn đầy sinh lực. Tôi tàn nhẫn sử dụng thân thể họ, lòng không chút nắng. Bởi vậy, chưa đầy 25 tuổi, tôi đã biết tới không ít hơn hai chục đàn bà, thuộc nhiều lứa tuổi.

Vợ tôi

Nhưng 26 tuổi thì tôi bỗng dưng thay đổi. Cô ấy là một diễn viên chưa chinh phục được khán giả qua những vai diễn lác đác nhưng đốn gục tôi hoàn toàn chỉ sau vài lần gặp gỡ. Tôi mê cô ấy hay bị ngã quỵ trước những ngón đòn đàn bà, thật không phân biệt được. Chỉ duy có cô ta mới khiến tôi bị trôi tuột lớp vỏ khinh khi, tàn nhẫn với đàn bà. Da cô ta trắng lắm nhưng da trắng có gì là đặc biệt. Cái lạ lùng là những quầng sáng phát ra từ những mảng da thịt phô phang. Tôi không rời mắt được và cô ta biết điều đó. Trong chuyện này cô ta hoàn toàn điều khiển tôi, dễ như thể đứa trẻ lên ba vặn nút cho một chiếc xe ô tô đồ chơi. Lần đầu tiên phát điên vì đàn bà, sau rất nhiều cuộc tình chóng vánh, chính tôi thấy choáng. Nó cũng chính là cảm giác lần đầu tiên khi cô ấy lôi kéo tôi vào trò chơi tình ái trên chiếc ghế tình yêu mà tôi hoàn toàn chưa bao giờ biết tới. Bấy lâu tôi vẫn quen mắt với chiếc ghế da này. Nó màu đỏ, nằm lặng lẽ ở một góc phòng cô ta. Hôm đó, sau một lần yêu nhau mệt nhoài, chúng tôi như lệ thường nằm im bên nhau, chờ lần sau. Bỗng cô ấy nhỏm dậy và nhanh hơn tôi có thể nhìn ra, bê phắt cái ghế màu đỏ đó lên giường. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô đã ra hiệu bảo tôi phủ tấm khăn bông trắng muốt lên ghế. Tôi bị động làm theo như một cái máy.

Đã bao giờ tôi thoát kiếp rô bốt từ khi lạc vào mối tình này đâu. Cô ấy nhẹ nhàng ngả thân trên ghế, có điều cặp mông lại đặt trên thành ghế. Ở tư thế này, cả tấm thân ngà ngọc như một dòng thác mềm xuôi xuống, với chân thác là mái tóc đen xõa tung trên nền ga trắng. Tôi bật dậy, lao người ra phía đỉnh thác, phập phồng hồng căng. Thực thể khiêu gợi lần đầu tiên được thấy trong đời, ở tư thế đó. Tôi hối hả lao vào vùng hun hút nóng bỏng. Tôi không thể ý thức mình đang làm gì. Chắc chắn không phải là làm tình thông thường. Tôi chỉ biết tôi thật dữ dội, theo một mệnh lệnh nào đó mạnh hơn lý trí, mạnh hơn cảm xúc. Chưa bao giờ tôi bị xiết chặt đến vậy, từng mi li mét tôi đều cảm thấy cơn co xiết, vuốt đến từng điểm chạm. Không, đúng hơn là cả thân thể và lý trí và cảm xúc cùng vào cuộc và bay vút đến một điểm rơi không thể hẹn định. Về sau, tôi đủ hài hước để bảo cô ấy rằng, lúc đó tôi hoạt động theo cơ chế của một chiếc máy gặt đập liên hợp. Chiếc ghế tình yêu màu đỏ - tại sao cứ nhất thiết phải là màu đỏ nhỉ - đích thực là một phát minh.

Tôi quyết dành cô ấy cho riêng mình. Ái ân quyết định tình yêu, hay là câu chuyện vật chất quyết định ý thức cũng thế. Tôi muốn dừng bước giang hồ ở đây. Tôi đã đem cô ấy về ra mắt mẹ.

Phản ứng của mẹ khiến tôi sững sờ mất cả tuần sau đó. Mẹ kiên quyết phản đối. Rất nhiều lý do mẹ đưa ra. Nhưng lý do khiến tôi hoang mang nhất chính là: đàn bà mà hay cười một mình như vậy thì không đoan chính.

Sự ngăn cản của mẹ khiến vết thương đã tạm lành trong tôi bục ra. Chả nhẽ mẹ không biết, tôi đã lớn lên cùng nỗi âm thầm hận mẹ kể từ sau cái đêm định mệnh tối tăm đó. Sự khinh khi của tôi với phụ nữ cũng chính vì ám ảnh sự bội phản của phụ nữ. Tại sao khi có một người khiến tôi tạm quên được những u ám đó, mẹ lại không giang tay ra? Do vậy, mẹ càng phản đối, tôi càng có khoái cảm muốn hành hạ mẹ. Đám cưới diễn ra thật nhanh. Nhanh hơn chính dự định ban đầu của tôi.

Những ngày mật ngọt sao mà trôi qua chóng vánh đến vậy. Chỉ sau vài tháng chung sống, tôi đã đành âm thầm tự công nhận mẹ có lý. Tôi đã không may mắn, với đàn bà, quả nhiên. Ngoài sex, chúng tôi không có điểm gì chung đáng kể. Mây mưa thì bao giờ chả mau tạnh. Điều đó tuyệt đối đúng trong hôn nhân. Thế nhưng hôn nhân của tôi chấm dứt không phải vì sự chán chường lan dần mà vì đột ngột, tôi lại buộc phải nhìn thấy em, trên một chiếc ghế màu đỏ khác. Dĩ nhiên trong một không gian khác. Qua những tấm ảnh chụp của thám tử mà tôi đã đau lòng thuê.

Tôi đã từng biết đến cảm giác của người đàn ông bên chiếc ghế tình yêu màu đỏ như thế nào rồi. Cơn hận dữ dội khiến tôi co rút toàn thân. Phải cố gắng lắm tôi mới không bóp chết cô ta, trong vài ngày còn phải nhìn thấy cô ta sau đó.

*******

Rượu cũng không giúp tôi tìm quên được trong những ngày địa ngục đó. Tôi buộc phải ôm mối hận một mình, không thể chia sẻ với người phụ nữ tôi vẫn coi là thân thiết nhất của đời mình đồng thời tôi cũng oán hận sâu sắc, là mẹ. Nhưng mẹ đã không bỏ rơi tôi những tháng ngày khó khăn đó. Và tôi đã chậm chạp trở lại với cuộc sống thường nhật, nhờ những ân cần mang tính hiệu quả cao của mẹ. Có điều, lòng tôi vốn đã rách rướm nay được bổ sung thêm vết thương quá đau, lúc nào cũng chực ngoác miệng. Cuốn tuột cả đời tôi, lang thang vô định…

Em

Đúng lúc này, tôi gặp em. Em Ninh của tôi. Lòng tôi thầm réo gọi tên em. Nhưng quả thật tôi không biết đến bao giờ mình mới đủ can đảm để vượt qua nỗi đau quá sâu trong lòng mình, mà đến bên em. Tôi không dám thả liều trái tim đau. Kiếp này đàn bà đã mắc nợ tôi quá nhiều. Tôi không đủ bao dung để xóa tội cho họ.

Còn rất trẻ nhưng Ninh dường như hiểu tôi hơn bất cứ một người đàn bà nào đi ngang đời tôi. Đời tôi đó có em ra vào. Tôi thầm nhẩm trong lòng câu hát của Quốc Bảo. Tôi sẽ rất thiếu thốn nếu một ngày nào đó em không còn quanh quẩn bên tôi. Nhưng tôi cũng chưa biết làm sao để mở lòng, để thốt ra được lời yêu thương. Thẳm sâu, tôi cũng có những đề phòng về một sự đổ vỡ biết đâu sẽ xảy ra trong tương lai. Tôi sợ cảm giác phải gượng nhặt lại từng mảnh vỡ tâm hồn mình, sau từng cuộc tình.

Nhưng cảm giác muốn chia sẻ với em, với Ninh là có thật. Lần đầu tiên, có người đàn bà khiến tôi có cảm giác có thể kể ra nỗi đau chôn chặt mấy chục năm nay mà không ngượng ngùng.

Ninh đã nghe câu chuyện buồn đặc biệt của tôi hết sức chăm chú, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Rất lâu sau, em bảo tôi: chuyện của mình làm em nhớ đến bộ phim Đường Sơn đại địa chấn. Có một cô bé con nhà công nhân đã thoát chết trong trận động đất lịch sử năm 1976 ở Tứ Xuyên, Trung Quốc. Cô đã may mắn được một gia đình quân Cách mạng nuôi nấng thành người. Trong mấy chục năm đó, có rất nhiều cơ hội để cô bé năm xưa tìm lại gia đình lưu lạc của mình. Nhưng cô đã chưa một lần làm điều đó. Bởi vì cô gái ấy đã lớn lên với một mối hận sâu hoắm trong tim: đó là khi hai chị em bị vùi trong đám nhà sập, đội cứu hộ đã yêu cầu mẹ họ chọn một trong hai đứa con để họ cứu, vì họ chỉ có thể cứu một đứa mà thôi. Người mẹ sau nhiều nức nở đã bảo: hãy cứu con trai tôi. Mấy từ đó không ngờ lọt tai đứa bé gái lúc đó nằm ngay dưới phiến đá. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé còn tiếp tục lăn mãi trong cả cuộc đời mấy chục năm về sau. Cô đã không thể tha thứ cho mẹ mình. Cho đến một ngày, nhiều chục năm sau, trong một sự tình cờ cô biết được mẹ mình đã tự xỉ vả bản thân vì không thể cứu được đứa con gái suốt cả cuộc đời còn lại. Đến mức bà tự hành hạ mình, kiên quyết không nhận lời đi bước nữa với bất cứ ai, cam lòng sống trong cảnh cô quạnh ở nơi miền quê heo hút. Và cũng lúc ấy cô bé năm xưa mới biết rằng mỗi năm, mẹ vẫn mua thêm một bộ sách vở cho mình, giống y hệt của đứa em trai song sinh, đặt trước phần mộ của đứa con gái mà bà vẫn ngỡ rằng đã chết. Tim cô vỡ ra vì đau đớn, vì ân hận. Vì cô chợt ngộ ra một điều bấy lâu mình đã ôm mối hận rất đáng phỉ báng. Giả sử lúc đó mẹ chọn cứu cô thì đứa em trai phải chết. Cô đã sụp lạy mẹ mình và thốt lên: Con sai rồi. Nó là em con. Tại sao bao nhiêu năm con không nghĩ ra điều đó, mẹ ơi…

Mình của em cũng như vậy đấy. Mình sai rồi. Mình chỉ mải miết theo đuổi nỗi đau của riêng mình. Đã bao giờ mình nghĩ đến tâm trạng của mẹ, trước và sau khi có mình? Tại sao mẹ quyết định giữ mình, khi mà bà hoàn toàn có thể chối bỏ? Mình lẽ ra phải cảm ơn mẹ, vì bà đã cho mình sự sống, thay vì phiền trách thù hận, như mình vừa kể với em.

Mỗi con người trong đời, ai cũng có thể phải đối mặt với sự bội phản. Nhưng bội phản của chị ấy nặng nề hơn gấp bội, bởi vì trong lòng mình đã mang nặng mối sân hận với đàn bà trên thế giới này.

Hận chồng hận. Thoát ra thế nào đây. Sự hận thù đó theo mình cả cuộc đời, nó sẽ là một con quái vật. Đến một ngày nào đó, chính em cũng sẽ xa rời mình vì không chịu nổi những cơn nhay nhả dấm dứt của nó.

*******

Tôi bỗng muốn hôn em kinh khủng. Em, có lẽ cả đời sẽ chả bao giờ biết đến một chiếc ghế tình yêu màu đỏ. Em đơn giản quá mà. Nhưng có lẽ cái tôi thực sự cần sẽ chả bao giờ là chiếc ghế màu đỏ khiêu gợi kia.

Em sẽ giúp tôi chứ, để thoát khỏi ám ảnh ghế tình yêu màu đỏ?

 

http://daidoanket.vn/tinh-hoa-viet/ghe-tinh-yeu-mau-do-tintuc426761

Nguồn: Tác giả Võ Hồng Thu

 





Leave a comment

Comments will be approved before showing up.


Also in Phụ nữ và hành trình tìm ngọc trong đá

Nếu thấy những dấu hiệu này, bạn được xem là đã gặp 'điềm may'
Nếu thấy những dấu hiệu này, bạn được xem là đã gặp 'điềm may'

February 20, 2019

View full article →

CÙNG THƯ GIÃN VỚI NHỮNG BÀI HỌC CUỘC SỐNG VUI
CÙNG THƯ GIÃN VỚI NHỮNG BÀI HỌC CUỘC SỐNG VUI

February 20, 2019

View full article →

PHỤ NỮ NGỐC NHẤT LÀ KHÔNG YÊU BẢN THÂN MÌNH ?
PHỤ NỮ NGỐC NHẤT LÀ KHÔNG YÊU BẢN THÂN MÌNH ?

February 19, 2019

Người phụ nữ ngốc nhất, chính là người không biết trân trọng bản thân và yêu thương chính mình mà cứ đợi người khác yêu thương.

View full article →